A3_Pro Forum

~[ MEMORIES ]~
 
IndexIndex  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng Nhập  

Share | 
 

 Tâm trạng khó tả...(kỳ 5)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Lightdragon
Administrator
Administrator


Tổng số bài gửi : 141
Age : 26
Location : HCM
Registration date : 26/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Tâm trạng khó tả...(kỳ 5)   Fri Jan 11, 2008 8:14 am

Trong đám đồ cũ từng nhét trong kho, là căn phòng tôi ở bây giờ, có một chiếc TV nhỏ dính đầy bụi. Tôi hỏi ý bà chủ nhà rồi tự mầy mò sửa chữa. Sau một tuần, nó hoạt động trở lại. Buổi tối, tôi ngồi duới sàn, chăm chú theo dõi tất cả các bản tin thời sự thế giới. Một cuộc sống bên ngoài đổ ập vào. Các thông tin chiến sự, đủ thứ thảm hoạ động đất bão lụt như các đợt sóng liên tục, nhận chìm tôi xuống tận đáy căng thẳng và buồn bã. Chỉ là chuyện của người ta thôi mà. Dính líu gì đến tôi đâu. Chỉ cần tôi tự vạch ra một đường biên, xây lên một bức tường kính trước mặt, thì tôi sẽ ổn thoả hết mà. Tôi tự trấn an. Nhưng cái đầu óc lộn xộn và quả tim hay xúc động ngớ ngẩn của tôi chẳng biết cư xử cho phải lẽ. Chúng làm tôi thắt đau. Mấy lúc như thế, tôi tắt phụt TV, đóng sập lap-top, úp mặt vào gối, run bần bật. Tôi được sinh ra để làm gì chứ? Liệu tôi có thể tự điều khiển cuộc sống của tôi ra hồn không? Điều gì chờ tôi phía trước? Nếu tình trạng trống rỗng vô tích sự này tiếp diễn, tôi chết quách đi có lẽ hữu ích hơn cho trái đất vốn đã quá dư thừa các sự kiện chẳng ra gì. Một buổi tối, gần như sắp nhào đầu từ chạc cây mận xuống khoảnh đất phủ đầy nhuỵ hoa lả tả trắng xoá, tôi chợt choàng tỉnh. Những vấn đề choảng mạnh vào tôi, khiến tôi đau nhói thật ra đến từ những người khác. Là chị Minh, là Xuyên, là cả cô gái chết tiệt đã đánh thó ví tiền. Gục ngã vì những điều bên ngoài ấy thật không ra sao. Cái chính là tự sắp xếp, giải quyết được những vấn đề ngay trong tôi. Ừ, nếu không, tôi sẽ biến thành kẻ xa lạ với chính mình. Thoát ra khỏi tình trạng mất phương hướng, trước tiên tôi cần tìm việc làm. Bất kể một việc gì đó. Để không rảnh rỗi nghĩ ngợi mà phát điên lên. Và để có tiền mà sống cái đã.
Các ngày cuối tuần, thi thoảng bà chủ nhà nhờ tôi chở trên chiếc xe máy đến một siêu thị trong khu trung tâm. Hoàn toàn hài lòng về việc được đưa đón an toàn, bà cho phép tôi sử dụng chung cái tủ lạnh to tướng phía sau nhà bếp. Tôi chẳng có gì để cất vào tủ ngoài vài chai nước lọc và một cái hộp nhôm đặt trên ngăn đá để có đá lạnh. Từ cái công việc vụn vặt này, tôi chợt nghĩ ra tôi có thể kiếm tiền từ chiếc xe.
Một buổi tối, thu hết can đảm, tôi thay bộ quần áo sạch sẽ dễ coi nhất. Chiếc xe Viva ban chiều đã được chùi rửa sạch, bóng loáng lên như một con ngựa nhỏ, lo lắng đứng nép dưới gốc mận, chẳng biết chuyện gì sắp xảy ra. Cách cái xe bán thuốc lá và kẹo chewing gum một quãng, tôi gạt chống, ngồi trên yên, chống cằm. Mắt dán chặt vào từng bóng người đi bộ lướt qua trên hai bên vỉa hè, tôi bắt đầu một niềm hy vọng kiên nhẫn, chờ đợi người khách đầu tiên.
Suốt ba ngày liền, tôi đợi như thế. Ngồi im quan sát, tôi phát hiện ra có rất nhiều người sử dụng xe ôm. Tuy nhiên, bọn họ luôn có các mối xe quen thuộc. Không ai để ý đến tôi cả. Tôi bồn chồn, đôi lần muốn lên tiếng chào mời một ai đó khả dĩ. Thế nhưng câu nói mãi mắc kẹt trong cuống họng. Một lần nọ, mệt mỏi và thất vọng, tôi lấy tiền lẻ, số tiền mà tôi xếp sẵn trong túi áo chemise, làm tiền trả lại nếu có khách hàng trả giấy bạc lớn, mua một cây kẹo chewing-gum. Cô bán hàng sún răng nhìn tôi ngờ ngợ, cười khoe hàm răng sún mất hai chiếc, hỏi tò mò:
-Đứng đây hoài chi vậy cưng?
Tôi so lệch một bên vai, hất đầu ra sau và hơi nheo mắt, điệu bộ mà tôi xem chán chê của các tay anh chị trên phim Hàn, ráng lấy giọng hờ hững:
-Cưng cái gì! Chị biết tui bao nhiêu tuổi rồi không?
-Trời, dữ dằn vậy đa! – Tiếng kêu vang lên, nghe tựa luồng gió phào ra từ ô cửa sổ mất cánh – Mà nói thiệt đi, cậu đứng đây mấy hôm rày. Chờ ngóng ai vậy?
-Chờ khách! – Tôi đáp tỉnh rụi.
-Khách gì? – Đôi mắt đối diện trợn lên.
-Khách xe ôm chứ khách gì! – Tôi gắt. Chợt, tôi phát hoảng, lạnh toát lưng. Lẽ nào chị ta tưởng tôi là một gã chết dẫm biến thái đứng chờ đón khách đêm ư?
-À, ra vậy ta? Hí hí! - Chị bán hàng vỡ lẽ. Rồi chị ta ngoẹo đầu, cười ngặt nghẽo, không sao ngừng lại được. Rồi chị ta đột ngột ngưng lại, ngó tôi lom lom, nhận xét – Cậu trông như vầy, ai mướn cậu chạy xe ôm!
-Vậy phải làm sao? Chị giúp em đi! – Tôi đề nghị.
Chị sún răng biến vào hẻm nhỏ bên kia đường. Mươi phút sau, chị hiện ra, đi cùng người đàn ông gầy gò, cao lêu khêu, đôi vai thẳng kỳ quái như được nẹp bằng thanh tôn. Ông ta nhìn lướt qua tôi, nói một câu duy nhất qua kẽ răng: “Theo tao!”.
Khách đi xe đầu tiên của tôi là một người đàn ông bán bưu thiếp và xâu móc chìa khoá ở vỉa hè ban đêm cho dân Tây bụi. Mái tóc toả mùi dầu sáp cũ kỹ, ông ta bắt chuyện với tôi, các câu nói đều có pha đôi ba từ tiếng Anh hay tiếng Pháp, nghe thật quái gở. Sau đó, khi tôi còn láng cháng gần vỉa hè, một chị khoảng 30 tuổi đeo kính trắng, trông như một cành cây héo úa, tay và vai khô khẳng, nhưng lại diện một cái áo lộng lẫy hở lưng thật rộng vẫy xe tôi, yêu cầu tôi chở đến điểm diễn cách đấy 3 cây số. Chị ta cười khành khạch khi tôi giật thót, biết chị là một violinist kỳ cựu. “Thỉnh thoảng tôi có hát! Nhạc jazz hẳn hoi nhé. Nhưng chỉ những dịp thật đặc biệt!”. Tôi hỏi chị ta có hát được vài bài của Elia không. Ồ, ca sĩ mà chị ta mê thích nhất. Giá bà ta còn sống, chị cảm thấy cuộc sống công bằng hơn nhiều. Chị này có lẽ hơi khùng. Tôi nghĩ. Tuy nhiên, cảm giác căng thẳng và ngượng ngùng cũng bay biến dần theo những mẩu đối thoại không đầu không đuôi.
Tới nơi, violinist tàn héo trong các quán nhạc đêm trả cho tôi gấp đôi số tiền công mặc cả lúc đầu. “Hút không?” – Chị ta chìa ra một hộp thuốc lá trắng. Tôi lắc đầu. Đôi môi tô son đỏ thẫm, trong bóng tôi gần như màu đen, nở một nụ cười thoáng qua. “Diễn xong ở đây, chị có đi đâu nữa không? Em chờ ngoài này nhé!” – Tôi đề nghị. Chị ta không trả lời, quay lưng, biến mất sau cánh cửa gỗ mở hé của quán nhạc. Tôi dự định sẽ ngồi trên vỉa hè chờ violinist kỳ quặc ấy, chở chị ta về. Tôi không muốn nhận quá nhiều tiền ngoài công sức của mình. Mặt khác, tôi cũng không phải chạy rông ngoài đường làm chi, vừa mệt, vừa hít bụi, lại vừa tốn xăng.
Tôi gạt chống xe, ngồi co chân trên yên. Bỗng, từ trong một góc khuất cảu con hẻm nhỏ, mấy người đàn ông từ đâu ào tới, vây quanh. Gương mặt họ nổi lên trong bóng tối như các đầu tượng điêu khắc bằng đồng thau bị gò gẫm, cách điệu quá tay. Hoặc quá gầy, hoặc quá xương xẩu. Hầu hết đều đen bóng. Cánh xe ôm khu vực này. Thoáng nhìn tia mắt vằn lên và những nắm tay siết lại của họ, tôi hiểu ngay tình thế nguy hiểm sắp rơi vào. Luống cuống vặn khoá, tôi rồ ga, phóng ào đi. Gió đêm quất vào ngực tôi, lạnh nhói.
Đêm đó, xe tôi còn đón thêm người khách nữa. Một gã châu Á sặc mùi rượu. Một anh chàng hơn tôi vài tuổi, bước ra từ một sàn nhảy. Anh ta không có mùi rượu, nhưng chân đi cũng không vững. Có lẽ anh ta chơi thuốc lắc. Bọn họ trả công cho tôi không tệ. Cuộc sống về đêm. Các vệt màu sặc sỡ pha màu bóng tối. Bao nhiêu mùi vị của người, của những khối không khí tản mát lúc rời rạc, lúc trộn nhập vào nhau. Các giọng nói vươn ra từ gương mặt nào đó, những âm thanh vô số thoát ra từ một ngóc ngách chẳng thể ngờ được… Hệt như về đêm, thành phố biến hình. Vẫn những tên đường, những địa điểm đã thành cột mốc trong trí nhớ. Nhưng nó bỗng trở nên hoàn toàn xa lạ. Và tôi buộc phải lần mò, học quen với nó lại từ đầu.
Hơn một giờ sáng, tôi về đến con hẻm ở trọ. Một con mèo đi ung dung trên hàng rào. Bóng đèn xe tôi phớt qua lớp lông đen mun của nó. Một bác bảo vệ đi làm về, vẫn đội cái mũ sùm sụp, chạy chiếc xe máy đời xưa cũ, bóng đổ dài. Chị sún răng vừa thổi tắt ngọn đèn dầu châm thuốc, dọn dẹp xe hàng. Tôi rề xe chậm lại, tấp vào lề, toan nói với chị ta vài câu cảm ơn thì người đàn ông cao lêu khêu có đôi vai nẹp nhôm hiện ra.
-Tối nay được nhiêu? – Giọng ông ta đều đều.
-Một trăm năm mươi ngàn. – Tôi thử mỉm cười, lúng túng.
-Nộp tao trăm tư!
-Sao lại vậy? – Tôi thốt lên, sau một quãng im lặng sững sờ.
-Tiền bãi. Tiền công tao dắt mày vào nghề!
-Không… À, tôi sẽ đưa. Nhưng ít hơn… - Tôi thì thào.
Người đàn ông im lìm, bước thêm một bước, sát vào tôi. Dáng lêu khêu như một bóng ma đáng sợ. Qua vai ông ta, tôi thấy đôi mắt đau đáu của chị bán thuốc. Tôi chợt hiểu không thể kháng cự. Đánh nhau ư? Có ích gì chứ. Cuộc sống về đêm, một khi muốn gia nhập, thì cũng phải tuân theo những quy luật của nó. Tôi móc hết tiền trong túi áo, chỉ giữ lại tờ mười ngàn.
-Kể từ mai, nếu muốn làm xe ôm ở đây, muốn có khách, muốn không bị tụi khác đập, mỗi ngày mày phải nộp tao hai chục. Hiểu chưa?
Tôi nuốt nước bọt, gật đầu. Ông ta cùng chị sún răng đầy xe về nhà. Họ là vợ chồng. Tôi hiểu ra mọi việc. Nhưng, tôi chẳng còn sức lực để ngạc nhiên nữa.
Tôi trở thành người chạy xe ôm buổi tối. Tôi để mặc cho con Viva dính bùn đất bẩn thỉu. Tôi buộc cái áo mưa trên đuôi đèn, dấu hiệu rõ nhất để khách biết tôi là xe ôm chuyên nghiệp. Gã cao kều vẫn thu tiền đều đặn của tôi. Gã ta giới thiệu tôi mối chạy xe đều đặn, mỗi tuần bốn buổi đưa đón một bà giáo dạy tiếng Nhật ở trung tâm ngoại ngữ. Tiền công tháng cố định 300 ngàn đồng. Bà giáo biết tôi còn đi học, hứa hẹn sẽ thưởng thêm nếu tôi đưa đón cẩn thận và đúng giờ. Tuy nhiên, có lần bà ốm, nghỉ hai buổi, khi trả lương, bà tự trừ trước của tôi 50 ngàn đồng. Tôi định nói với bà ấy rằng theo quy tắc, bà ấy tự nghỉ, thì vẫn phải trả đầy đủ lương cho tôi. Nhưng việc tranh cãi với một người lớn tuổi hơn, lại luôn nói những điều cao quý, chỉ vì vài chục ngàn đồng khiến tôi ngán ngẩm. Nếu bảo tôi không thất vọng tí chút thì là bốc phét. Tôi kiếm gã cao kều, trả tiền cò trước khi bị hăm dọa. Gã ta bảo tôi cất đi. Gã không lấy khoản tiền đó. Coi như có việc thì giúp nhau, gã nói. Vậy đấy, lơ láo ra đời, ngay chuyện nhỏ nhặt như tiền bạc, cũng đã bao nhiêu chuyện lạ lùng không thể biết trước. Chỉ có sống trong đó, lặn hụp vào, và gắng mà nhớ lấy.
Giữa tuần, tôi đón người khách cuối cùng vào khoảng hơn 12 giờ khuya. Thật may mắn, anh ta cho địa chỉ gần nơi tôi trọ. Theo hướng dẫn của anh ta, tôi rẽ vào một con đường nhỏ vắng lặng. Ngay khi dừng lại, tôi cảm nhận một cú đập mạnh phóng đến từ phía sau. Một cách vô thức, tôi nghiêng người qua bên trái, theo chiều thuận của tôi. Cú đập sượt qua, nện vào vai tôi đau điếng. “Cướp xe!” – Tôi gào lên, ngoảnh lại. Cú đấm nữa, trúng gò má. Mắt tôi tối sầm. Tôi nắm chặt chìa khoá trong lòng tay, giữ chặt cổ xe. Thêm một cú đá vào sườn. Gã khốn kiếp này mới mạnh làm sao. Xương tôi kêu lên răng rắc, như bị bàn tay khổng lồ bóp nghiến. Tôi hộc lên, khuỵu xuống. Tiếng la to thất thanh của ai đó xé toạc bóng tối. Tiếng chân người bỏ chạy. Vị mặn của máu trào lên trong miệtng. Trời đất quay tròn. Gần như tôi thỉu đi vì đau. Rồi, tựa làn sóng từ xa dội đến, tôi cảm nhận một làn hơi ấm nóng. Mùi bàn tay thoảng nhẹ. Cảm giác mềm mại nào đó của một bộ ngực, thật lạ lùng. Có lúc, tôi ngỡ như con người tôi được tạo ra bởi máu và những dây thần kinh ấm áp. Tôi dần dần tỉnh táo hơn. Tôi mở to mắt. Trên cao, trời đêm mượt như nhung. Gió luồn qua chân tóc. Tôi đang nằm gối đầu trong lòng một cô gái. Cô ta cúi xuống, nhìn vào mắt tôi. Đột nhiên, tôi chóng mặt khủng khiếp. Không phải vì cú đánh của tên cướp xe. Không vì gió lạnh…
Gương mặt cúi xuống nhìn tôi chính là cô nhóc đã đánh thó chiếc ví của cái ngày đã rất xa xăm.

Tác giả: Phan Hồn Nhiên
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://a3pro.yoo7.com
 
Tâm trạng khó tả...(kỳ 5)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
A3_Pro Forum :: Khu vực Dzui chơi :: Book :: Truyện chữ-
Chuyển đến