A3_Pro Forum

~[ MEMORIES ]~
 
IndexIndex  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng Nhập  

Share | 
 

 Bãi đất hoang sau nhà (phần III)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Khoai_lang_nuong
Gà Xé Phay
Gà Xé Phay
avatar

Tổng số bài gửi : 225
Age : 26
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Bãi đất hoang sau nhà (phần III)   Sat Jan 05, 2008 11:14 am

Nhất
định là ông Thọ , không thể lầm được. Vân tái mặt đánh rớt cái túi thức
ăn xuống đất , lạng quạng bước lùi lại mấy bước rồi kinh hồn quay đầu
chạy , bà cụ người Canada đứng sau Vân đưa hai tay đỡ lấy vai Vân và
hỏi bằng tiếng Anh :
− Cái gì thế , cô làm sao vậy ?
Vân không hiểu gì, run rẩy chỉ ông tài xế và ấp úng mãi mới nói đại được một câu nữa tiếng Anh, nữa tiếng Việt :
− Ông ấy...ông ấy...chết..rồi...he died...ông tài xế là người chết lâu rồi..
Rồi nàng quay lưng cắm cổ chạy, bà cụ vừa leo lên, vừa ngạc nhiên nhìn theo Vân lẩm bẩm vài tiếng không ai nghe rõ.
Chạy
được một khoảng khá xa, vào hẳng trước dãy phố , Vân mới dừng lại thở ,
nàng quay đầu nhìn lại trạm xe, thì chiếc bus đã mất hút không thấy dấu
vết gì nữa. Chỉ còn trơ lại cái nhà kiếng với ngọn đèn đường vàng úa.
Dãy phố chỗ Vân đứng , nhiều cửa tiệm đã đóng im lìm ngoại trừ những
quán cà phê, nhà hàng ăn, và tiệm tập hóa. Vân mệt quá ngồi đại xuống
bậc thềm bên cạnh tiệm bánh ngọt đang chuẩn bị đóng cửa. Hơi thở nàng
vẫn còn dồn dập , nàng nhớ lại nguyên vẹn khuôn mặt trắng xanh và hàm
răng trắng ngời của ông Thọ lúc thấy nàng vừa bước lên xe , làm toàn
thân nàng lạnh buốt như cơn bảo bất ngờ thổi buốt thấu xương.
Nàng
không thể lầm được, ông Thọ đã chết , chính nàng đã đi đám tang và chôn
ông ở nghĩa trang Tân Việt, Bà Quẹo. Sao giờ này lại lái xe bus bên
Canada ? Vân phân vân suy nghĩ, đầu óc hoang mang, khuôn mặt đờ đẫn ,
quên cả cảnh vật xung quanh, đến nổi chủ tiệm bánh ngọt bên cạnh phải
giục nàng đứng dậy để họ đổ rác vì nàng đang ngồi ngay bên cạnh thùng
rác.

Vân đứng mép vào ngưỡng cửa nhìn ra đường , nàng nhớ tới lời Hiếu dặn
là buổi tối lcứ khoảng 20 phút có một chuyến xe bus. Giờ đi làm và tan
sở thì nhịp độ mau hơn. Vân uể oải bước đi, trở lại trạm cũ đứng chờ
chuyến xe kế tiếp. Buổi đầu mà đến trễ, thế nào cũng bị mắng , có khi
mất việc cũng chưa biết chừng. Vân chớp mắt thở dài, sực nhớ ra túi
thức ăn lúc nãy đánh rớt. Vân cúi xuống nhìn lòng đường nhưng cái túi
đã bị xe cán nát bấy chẳng còn hình dạng gì nữa.
Vân lại thở dài,
gió khuya thổi vù vù từng cơn lạnh buốt. Nàng đứng hẳng vào trong nhà
lồng kiếng , trạm xe vắng ngắt, không có ai ngoài nàng. Một lúc sau, từ
khá xa xa , Vân thấy chiếc bus khác lờ mờ xuất hiện mỗi lúc một rõ
ràng, nàng vén tay áo nhìn đồng hồ và hy vọng đón chuyến này vẫn còn
kịp giờ đến tiệm cà phê Dolnad.
Nhưng bỗng nàng sực nghĩ ra một
điều làm nàng rùng mình lạnh toát vì biết đâu trên chiếc xe bus kia ,
người tài xế cũng vẩn chính là ông Thọ , rõ ràng là hồn ông đã theo
nàng từ Vn qua đây. Nàng mở to mắt nhìn chiếc xe đang lù lù tiến đến ,
rồi khi xe chỉ còn cách khoảng chưa đầy 100 thước, thì do một động lực
mạnh mẽ thôi thúc trong lòng. Vân bổng hốt hoảng bỏ chạy , nàng chạy ra
chỗ cũ, dãy phố chỉ còn vài căn tiệm mở cửa. Nàng đứng sát vách tường
và đăm đăm nhìn ra. Khoảng cách xa quá mà trời lại tối , nàng không
thấy được mặt người tài xế trên xe bus, nên không biết được người tài
xế đó có phải là ông Thọ hay không ? Chỉ biết chiếc xe đó hầu như trống
rỗng không có hành khách.
Chiếc xe đi rồi, nàng đứng thở bần thần
vì không biết tính sao ? Đón xe bus thì nàng sợ gặp hồn ma ông Thọ , mà
gọi taxi, thì Vân không biết có đủ tiền không? Vì nàng chưa biết từ đây
ra trung tâm thành phố sẽ tốn bao nhiêu? Nhất là dù muốn kêu taxi, Vân
cũng không biết kêu ở đâu số điện thoại nhà ?
Cuối cùng nàng đành
đi bộ về nhà , và dự định sẽ báo cho Hiếu biết hôm nay nàng không đi
làm để nhờ Hiếu phone cho tiệm Dolnad. Biết Hiếu sẽ trách, nhất là bà
vợ, nhưng Vân không còn cách nào khác. Trừ trường hợp Hiếu lái xe đích
thân chở nàng đi làm.
Vân lầm lũi bước đi trên con đường chưa kịp
tráng nhựa chạy ngoằn ngèo giữa bải đất trống cỏ mọc bừa bãi bắt đầu
chết úa vì thời tiết. Nàng sang đây vào cuối tháng 8 , trời Toronto còn
nắng ấm chan hoà , mới gần ba tháng trôi qua , cái lạnh heo mây đã đến
thật nhanh, càng gợi nổi nhớ Sài Gòn. Nhưng nhớ ai thì nhớ chứ chưa bao
giờ nàng mảy may nhớ đến ông Thọ , dù chỉ thoáng trong giây phút. Mãi
đến lúc nãy sau khi hồn ông hiện về nàng mới nhớ láng máng hình như
trong xấp hình nàng mang theo có bức ảnh chụp đám tang ông , trong đó
nàng đứng bên cạnh thân nhân của ông dưới làn mưa nhỏ sau khi hạ huyệt
, nghĩa là ông Thọ đã chết thật , đã nằm sâu trong lòng đất, chính nàng
đưa ra nghĩa địa, tại sao giờ này lại sang đây ?
Trong thế gian,
người có giống người , nhưng không thể giống như vậy được , huống chi
người Việt, đâu có ai chen vào được ngành lái xe bus công cộng ? Vân
cắm đầu bước đi giữa tiếng gió vi vút lâu lâu rít lên từng cơn quanh
khu đất trống tối tăm , dãy nhà Tân lập hiện ra mờ mờ, thấp thoáng ánh
đèn , trong đó có nhà Hiếu.
Bổng Vân nhận ra mình không phải là kẻ
độc hành trên con đường lởm chởm đá vụn này , sau lưng nàng rõ ràng có
tiếng bước chân người đi nhanh, mỗi lúc một gần nàng hơn ,tiếng giày
đàn ông mạnh bạo trên lớp đá vụn nghe xào xạc. Nàng đi chậm lại, tránh
sang một bên để nhường bước cho người phía sau tiến lên. Nhưng tiếng
giày cứ ở sau lưng Vân không vượt lên phía trước. Tò mò nàng quay lại
thì không thấy ai cả , hoàn toàn trên quảng đường vắng quanh nàng không
có một bóng người. Nàng giật thót người, và rảo bước nhanh hơn. Thì
tiếng bước chân vô hình lại cũng tiến mau hơn theo sát sau lưng nàng.
Nàng lấy hết can đảm , quay phắt lại, thì vẩn không thấy ai , tứ phía
xung quanh không có người , chỉ có gió thổi vù vù.
Vân kinh hãi bỏ
chạy, nhưng đôi chân dường như ghì lại , níu lấy không cho nàng bỏ
trốn. Vân vùng vẫy lao tới, vấp chân té sấp xuống đường , nàng luống
cuống đứng dậy, vừa thở vừa chạy ngay tới trước cửa. Vân hoàn hồn ngước
lên nhìn ba bậc cầu thang , tay cầm chià khóa . Khu nhà tiền chế mới
cất nằm san sát bên nhau, nhà này cách nhà kia chỉ hơn một thước. Nhưng
con đường trước mặt thì rộng thênh thang và thường xuyên vắng lặng.
Đang tra chià khóa vào cửa bổng nhiên giật thót người , vì nhìn qua màn
cửa sổ nhà bếp thấy thấp thoáng bóng người đàn ông mờ mờ đi lại trong
nhà làm nàng liên tưởng ngay đến bóng ma ông Thọ, nhưng thật ra đó chỉ
là Hiếu đang lấy nước trong tủ lạnh bưng lên lầu . Nghe tiếng chià khóa
lách cách ở ổ , Hiếu giật mình, đứng khựng lại ở chân thang và hỏi bằng
tiếng Việt lẫn tiếng Anh :
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Bãi đất hoang sau nhà (phần III)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Những tình huống có thể gặp nạn
» ************Mơ hoang*************
» [CCS] Fulllmoon
» Tất tần tật về 12 cung hoàng đạo
» NGÔI NHÀ 12 CUNG HOÀNG ĐẠO [Phần 8 : Ma Kết - Ác quỷ đội lốt thiên thần]]

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
A3_Pro Forum :: Khu vực Dzui chơi :: Book :: Truyện chữ-
Chuyển đến