A3_Pro Forum

~[ MEMORIES ]~
 
IndexIndex  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng Nhập  

Share | 
 

 DotA Story (Vn)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Lightdragon
Administrator
Administrator


Tổng số bài gửi : 141
Age : 25
Location : HCM
Registration date : 26/12/2007

Bài gửiTiêu đề: DotA Story (Vn)   Mon Mar 03, 2008 10:51 am

Chương 1

Đợt lính đầu tiên tiến lên đỉnh đồi và Rylai được vinh dự là 1 trong số họ. Khi
lơi` hiệu triệu toàn thế giới kêu gọi những anh hùng đến bảo vệ The Wolrd Tree
khỏi bọn Scourge, Rylai đã ngay lập tức đáp lại để có cơ hội làm viêc tốt cho
thế giới chống lại cái xấu. Đây sẽ là 1 cơ hội tốt để mọi người phải nhìn nhận
cô bé là anh hùng, khi cô sẽ có cơ hội sát cánh bên những người bạn dũng cảm
khác chống lại bọn quỉ dữ. Một cuộc chiến vinh quang, và cô, Rylai
Crestfall, sẽ kể cho cháu chắt của mình biết về cuộc chiến đấu đó với tư cách
là người đã chiến đấu ở tiền tuyến.

Mặc dù là 1 trong những pháp sư quyền phép nhất, Crystal Maiden chưa bao giờ
thực sự ra trận. Vì thế cô đã được phân công đi chung vói 1 người chỉ huy kinh
nghiệm, dày dạn trận mạc và cực kì nổi tiếng: Lina Inverse.

Rylai liếc nhanh 1 cách lo ngại về người bạn đồng hành của mình, từ nãy đến giờ
ko hề nói ra 1 lời.

"Chúng ta sẽ chiến đấu với bọn xác sống Ghouls và bọn phù thủy
Necromancers?" Rylai hỏi, "Khi bat đầu chiến đấu tôi sẽ núp sau lưng
các chiến binh Druids và chưởng vào chúng?"

Lina khinh khỉnh nhìn đồng đội, "Chúng ta ko chỉ chiến đấu với bọn lính
lác đơn thuần, bé gái ạ; bọn Scourge đã đưa ra trận những tên chỉ huy mạnh
nhất. Những hình hài kinh tởm, những cơn ác mộng sẽ rất thích thú khi hành hạ
cô khủng khiếp và ko hề thương tiếc, dù cho cô có thơ ngây đến thế nào chăng
nữa"

"Ko ngây thơ lắm đâu, Rylai thầm nghĩ, khi cô bé phát hiện mình đang vuốt
phẳng chiếc váy khi nhìn thấy 1 người lính nam tiến về phía họ.

"Chúng ta đã tìm thấy 1 vị trí phòng thủ tốt, thưa chỉ huy, và tôi nghĩ
mình nên đốn trú ở đó. Chúng ta sẽ vẫn ở đủ gần với doanh trại gần nhất để có
thể rút lui khi cần và..."

"Vào vị trí đi" Lina ngắt lời, "cho người bảo vệ con bé này
trong cuộc chiến"

"Tại sao cô thô lỗ với mọi người thế?" Rylai hỏi, bối rối, "Tôi
ko phải là bé gái, tôi là 1 chiến binh như cô, và dù cho cô có là..."

"Đây chẳng phải là trong cổ tích đâu, cô bé, đây là chiến trường,"
Lina ngắt lời, "Tôi sẽ ko thể xem từng động tác dùng spell của cô như ở
trường đâu, chấp nhận sự thật hoặc về ôm bup bê đi"

Rylai vùng vằng bỏ về hướng các binh sĩ đang hành quân thi 1 con quái vật độ
ngột lao ra khỏi 1 bui cây, nhe nanh múa vuốt vồ thẳng vào cô. Crytal Maiden
kêu thét lên và bị đẩy té, vừa lúc 1 quả cầu lửa lao đến biến con vật thành tro
bụi. Người vứa cứu Rylai lại là Lina, Lina ko thèm nhìn cô và nhanh chóng ra
lệnh cho các binh sĩ vẫn còn đang bàng hoàng...

***

"Mày có thấy vẻ mặt nhỏ pháp sư đó khi bọn họ giao cô bé Rylai cho cô ta
chăm nom ko?" Rhasta cười nói với bạn mình.

"Thì còn nhờ ai nữa bây giờ, cái linh hồn quỉ dữ đó chăng?", Raigor
trả lời.

"Ừm, cô gái cung thủ night elf đó cũng ko tệ đâu. Tuy hơi làm người ta sởn
gai ốc nhưng..." Rhasta trầm ngâm.

"Nếu ko biết 1 người là chết rồi hay còn sống, tao thấy nên tránh xa thì
hơn. Đặc biệt lại là 1 con Night Elf. Raigor ko thích linh hồn quỉ và Raigor ko
thích Elves. Raigor lại càng ko thích linh hồn quỉ khi sống đã từng là
elf"

"Con bé đó kháu đấy chứ nhỉ, đặc biệt là đối với..." Rhasta bỏ lửng
câu nói khi nhận ra mình lỡ lời khi nhớ đến ngoại hình thô kệch của người bạn
di cùng.

"Nó đâu phải tauren," Raigor mim môi.

Rhasta tiếp tục huyên thuyên đến khi họ lên tớii đỉnh đồi. Trải dài phia trước
là những khoảng rừng đã bi chết khô và mặt đất đen hôi hám làm Raigor tức giận
hơn bao giờ hết. Tuy nhiên trái tim anh hùng của Raigor đập thình thịch khi
thấy từng binh đoàn lô nhô từ xa đang tiến dần đến theo lối mòn trong rừng.
Nhanh chong, Raigor ra lệnh cho binh sĩ chiếm các vị trí trên cao chuẩn bi
phòng thủ.

Vài giờ đồng hồ sau, đợt Ghouls đầu tiên tràn tới như thác lũ, cùng với những
tiếng gào thét xông trận khát máu xé tai. Sau lưng chúng là bọn pháp sư deo mặt
nạ, Necromancers. Khi những làn kiếm đầu tiên xả vào nhau, Raigor xong thẳng
vào chính giữa trận địa, dọng cây cột tổ tạo nên 1 đường thẳng hủy diêt khủng
khiếp thẳng vào đội hình đối phương.

Chỉ sau khi trận đánh kết thúc, khi Raigor bước tránh 1 cái xác Necromancer vẫn
còn lủng lẳng trên cuống họng lưỡi dao của Rhasta, Raigor mới nhận ra cái gì đó
thiêu thiếu.

Bọn chỉ huy vô địch của Scourge mà binh sĩ thường thì thào sợ hãi khi đêm về
cạnh những đám lửa trại và cười nhạo khi ánh dương xuất hiện đâu rồi?

***

Cha`ng Druid trẻ tuổi cố gắng theo kịp chỉ huy của mình. Tên chàng là Lial,
chàng đã giới thiệu về mình như vậy. Chàng đã từng theo chỉ huy Keeper of the
Light tiến vào lãnh thổ của Scourge và đây là lần thứ 2. Người lính trẻ cố gắng
gây ấn tượng với người đồng hành, cũng là chỉ huy của mình.

That ra, Shandelzare ko hề để ý đến bất kì lời nào. Tai sao hắn nói hoài vậy?
trong khi mình rõ ràng chẳng tỏ ra quan tâm tí nào?

"...và đó là lúc tôi quyết định là sẽ chiến đấu chẳng phải vì tôi được trả
lương, hay vì vinh quang. Chúng ta đang chiến đấu vì cai1 tốt, vì dieu đó xứng đáng
dù phải chết di nữa, cô biết ko? The Wolrd Tree là..."

"Anh có biết chúng ta đang chiến đấu vớii cái gì ko?" Shandelzare
chợt mở miệng ngắt lời, bực mình vì sự lì lợm của chàng Elf trẻ.

"Ừm, các chiến binh sống sót của những lần phòng thủ trước kể rằng có
những binh lính đột ngột mất tích. Có cái gì đó lẩn khuất trong bóng tối đã
giết họ. Nó ko hề ngơi nghỉ và chẳng ai biết đó là gì, nhưng nó ở ngoài đó, và
1 số binh sĩ tuần tra vẫn dều đặn mât tích, những binh sĩ tinh..."

"Đúng, có cái gì đó ngoài kia, lẩn khuất sau nhưng lùm cây, và sẽ chẳng
bao giờ thấy được cho đến khi cảm thấy được lưỡi dao gam nhọn hoắt của nó, đâm
sâu vào lưng, và rồi anh sẽ được nghe tiếng cười lạnh lùng của nó; khi đó anh
sẽ gục xuống, van xin được chết ngay, mặc cho chính anh có thể cảm nhận thần
chết đã đến khi chất độc lan nhanh ra khắp người"

Chàng elf rùng mình "O, thật quá hình tượng, nhưng có vẻ đúng với những
lời kể của những..."

"Ko, đây là 1 con quỉ khác. Và con quỉ nay có 1 cái tên"

"Tên gì?"

"Mortred"

"Sao cô biết được?"

"Tôi biết, toi nhận ra mùi của nó" Shandelzare nhìn qua vai Lial
xuyên vào bóng đêm của khu rừng, "Nó đã đến rồi"
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://a3pro.yoo7.com
Lightdragon
Administrator
Administrator


Tổng số bài gửi : 141
Age : 25
Location : HCM
Registration date : 26/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: DotA Story (Vn)   Mon Mar 03, 2008 10:51 am

CHUONG 2:
Đã là ngày chiến đấu thu 2, trời đã chạng vạng tối khi những vũng máu ko còn
lấp lánh. Rylai cảm thấy mỏi mệt đến rụng rời khi cô buồn bã nhìn những xác
chết của đồng đội. Họ còn trẻ quá, quá trẻ để phải chết...

"Lại đây xem cái này, Rylai," người thượng úy có vẻ bối rối "đây
là xác của 1 trong những người lính của ta, nhưng nhìn những mũi tên ở bên cạnh
kìa"

"Mũi tên bằng lửa," cô pháp sư trẻ bối rối, "Sinh vật Scourge
nào mà lại bắn tên lửa nhỉ?"

"Tôi ko biết, nhưng chỉ huy Lina nên biết chuyện này," người lính
footman nhặt tàn dư của mũi tên lửa lên.

"Anh nói đúng, Marc," Crystal Maiden trả lời, "em sẽ đi nói với Lina
chuyện này"

"Tôi sẽ tự đi nói," Marc có vẻ ngần ngại, "Lina yêu cầu tôi
"chăm sóc riêng" cho cô đấy"

"Cái gì?" Rylai Crestfall ko thể tin được vào tai mình, "tôi
nhất định phải nói chuyện với cô ta"

Trong thời gian Rylai lao đến lều của "Kẻ hủy diệt" cô bé hi`nh dung
những gì mình sẽ phải nói. Cách xử sự xi`cangdan của Lina đã trở nên quá nổi
tiếng sánh ngang với sự thô lỗ của cô ta. Cô ta chẳng bao giờ thương hại ai, cả
kẻ thù lẫn đồng đội. Khi moi người nói rằng Lina ăn sống những người thương binh,
họ chỉ nói đùa phân nửa.

Vạch qua bên cửa lều,Rylai hét thẳng vào mặt người đồng đội "Cô kêu Mảc
đến làm gì vậy?"

"Cái gi thế, tìm được hoàng tử trong mộng rồi à cô bé?" Lina ko thèm
nhìn lên, mải mê lau chùi cây gậy phép.

Rylai thẹn đỏ bừng mặt dù cố gắng ko lộ ra, "Marc và tôi có điểm chung
là..."

"Nghe đây ,công chúa", tôi ko phải ở đây để nghe những lời than thở
của cô, là cấp trên của cô về mọi mặt, cô phải vâng lời tôi," Lina đứng
dậy, đôi mắt dường như đang bùng cháy trong khi nói.

Rylai bắt chước giọng của sư phụ cô khi ong tức giận. Giọng cô lạnh như đá
"Cỏn cô, phù thủy, cũng phải tôn trọng tôi. Thái độ áp đặt bạo chúa của cô
đã kéo dài quá lâu rồi, bây giờ cô phải đối..."

Ko nói lời nào Slayer chĩa gậy phép bắn thẳng vào Crystal Maiden. Bị biến thành
1 con cóc, Rylai ko thể làm gì ngoài việc trơ mắt kinh hoàng nhìn "Kẻ hủy
diệt" bắt cô ta bằng 1 bàn tay cháy lửa.

"Bình minh, người tình của mày sẽ bi đưa đi trinh sát đầu tiên, và nếu
thấy địch thì sẽ phải chiến đấu ko lùi. Nếu hắn sống sót thì coi đây là bài học
nhẹ nhàng. Nếu hắn ko sống, thi`..." Lina nhếch môi cười độc ác.

"Tại sao? Câu hỏi đó là tất cả trong đầu Rylai khi tuyệt vọng tràn về. Đây
ko phải là án kỷ luật, đây là GIẾT NGƯỜi! Lina sẵn sàng giết người vô tội để
chứng minh mình đúng!"

"Chúng ta ai cũng phải hi sinh vi cuộc chiến, công chúa. Hi vọng tình cảm
riêng của cô cũng vậy." Lina thả con cóc xuống đất, và Rylai Crestfall the
Crystal Maiden, vô lực và tuyệt vọng, chạy ra khỏi lều.

***
Nỗi khủng khiếp bao trùm lấy Raigor, Earthshaker cực mạnh. Hắn là 1 chiến binh,
và 1 chiến binh chẳng bao giờ biết sợ hãi gì, cả cái chết lẫn bất kì ai, nhưng
bây giờ thì chả có kinh nghiêm hay bài huấn luyện nào có thể cứu hắn. Rhasta
đâu rồi, đồng đội khác đâu hết rồi?

Chạy trốn hay chết là câu trả lời. Raigor và Rhasta dẫn quân vào vùng địch đã 3
ngày, càng ngày càng vào sâu, tiêu diệt tất cả mọi trở ngại, bọn Ghouls và
Necromancers, ngay cả bọn sói thành tinh Lycan và dơi hút máu cũng ko cản được
trước những lưỡi kiếm thép lạnh lùng chém xả vào những tên địch bị người hùng
Tauren đập choáng váng.

Nhưng cho tới giờ. Raigor ko biết là loài quỉ dữ nào đã tấn công trong đêm ấy,
nỗi kinh hoàng nào đã giết từng người từng nguời 1 hết sức dễ dàng. The Lich
King quả là vua bóng tối.


Tên Rhasta đâu nhỉ?
Hắn đã bỏ rơi Raigor, bao nhiêu năm trời làm bạn mà hắn nỡ bỏ để cứu cái bộ da
vô giá trị của hắn. Ko, cũng ko phải vậy, họ đều bo chạy hết khi "cái
đó" đến, xe toặc tất cả lều trại và tàn sát tất cả. Trong sự hoảng loạn
đó, Rhasta đã phải làm việc mà mọi người phải làm, kể cả Raigor đã làm, RUN FOR
THEIR LIFE!

Ánh trăng sáng vằng vặc lại hiện ra, 1 tiếng kêu xé tai trong ko gian. Có 1 cái
gì đó đằng sau hắn, và cái đó đang thèm thịt sống.

Nó đang đuổi theo mình. Raigor có thể cảm thấy vậy. "Cái gi đó" đã
giết tất cả mọi người và giờ đang thích thú truy đuổi Raigor. Raigor chạy nhanh
hơn, xé toặc qua cả khu rừng cực nhanh.

1 cái bóng lao thẳng vào lưng Raigor với tốc độ cưc nhanh, nhảy thẳng lên lưng
Raigor. Những mũi nhọn của càng sắt chuẩn bi xuyên sâu vào thịt da Earthshaker.
Cây cột totem vung lên kịp thời đã cứu Raigor, mặt đất cả 1 vùng bị cày nát.
Nhưng những mũi càng sắt lại đột ngột biến mất. "Cái đó" lại rơi tõm
vào bóng tối vĩnh cửu của khu rừng ma quái.

CHẠY CHẠY THÔI! Suy nghĩ cua tauren chỉ còn lại 1 bản năng thú vật bị kinh
hoàng, chẳng có gì khác ngoài CHẠY CHẠY! Chạy càng xa con thú đó càng tốt,
nhưng lại chẳng có điểm dừng!

Ta là chiến binh dũng mãnh Earth Shaker! Ta phải can đảm chống lại tất cả!
Raigor chống lại những nỗi kinh hoàng của chính mình.

Raigor chợt quay lại vừa kịp lúc con quái vật kia lao thẳng qua những bụi cây
đã chết khô. Chàng Tauren vung thẳng cây cột tổ, nhưng sự sợ hãi, nỗi mệt mỏi
sau 2 ngày tháo chạy đã khống chế bàn tay cứng như sắt của chàng, cú đập như
trời giáng đã rơi vào khoảng ko trong gang tấc. Chàng tauren có thể cảm thấy
những móng vuốt đang dâm sâu vào bụng mình. Chẳng có lối thoát nào cả, ta sẽ
chết ở đây!

Với 1 tiếng gào của bản năng thú vật, Tauren quay người bỏ chạy lần nữa, bên
tai còn vẳng tiếng cười hềnh hệch của loài quỉ quái kia.

Sau 1 khoang thời gian dường như vô tận, mất máu quá nhiều, Tauren chậm dần và
dừng lại. Raigor se chết, Raigor biết vậy, thần chết đang đến rất nhanh. Mà tại
sao mãi mãi ko thấy bình minh, chẳng lẽ trái đất đã ngừng quay va chìm trong
màn đêm vĩnh cửu?

Bỗng 1 khoảng sáng lóe lên, có vẻ như là thần chết. 1 bóng trắng dịu dàng và
mềm mại, đứng đợi Raigor, trên tay cầm cây đèn dẫn vào thế giới của người chết.
Raigor bước vôi về phía ánh sáng, đã bao nhiêu lâu rồi ko được thấy nó mà chỉ
có bóng đêm, bóng tối và cái bóng của cơn ác mộng luôn theo đuổi anh.

"Raigor, ngươi đang chết.. Kẻ nào giết ngươi?"

"Bóng đêm khốn kiếp. The Lich King, tên quái vật theo đuổi, và bây giờ là
ông, Thần Chết", Raigor lộn xộn với bao suy nghĩ.

"Ko, đó là những đứa bạn là kẻ đã giết mày, Raigor, khi chúng bỏ rơi mày
chết 1 minh thế này"

Hắn nói đúng. Bọn khốn đã bỏ rơi mình. Chúng đã để bọn quỉ dữ giết mình, hi
sinh mình để cứu lấy bộ da khốn kiếp của chúng!

"Ngươi đã sẵn sàng để chết chưa? Raigor? Chiến binh dũng mãnh của Tộc Móng
Đá?"

KO. Chúng bỏ rơi tôi, chúng bỏ tôi chết, nhưng tôi sẽ kô. Tôi muốn sống! Tôi
muốn trả thù! Tôi ko muốn chết hôm nay, màn đêm quá tối tăm và lạnh lẽo.

"Vậy hãy nắm lấy tay ta, Raigor" Thần chết chìa tay về phía Raigor
Stonehoof (Móng Đá)
"Ok"


Được sửa bởi Lightdragon ngày Mon Mar 03, 2008 10:58 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://a3pro.yoo7.com
Lightdragon
Administrator
Administrator


Tổng số bài gửi : 141
Age : 25
Location : HCM
Registration date : 26/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: DotA Story (Vn)   Mon Mar 03, 2008 10:54 am

CHUONG 3
Bóng đêm phủ trùm lên Shandelzare và các chiến binh quá nhanh. Mortred, con quỉ
đó xua từng đàn ghouls và các bộ xương tấn công. Tuy nhiên Shandelzare chiến
đấu như ko biết mệt mỏi với duy nhất 1 nỗi căm thù lẫn quyết tâm và cô đã giúp
đồng đội đẩy lui đợt tấn công. Mortred chạy trốn nhưng Vengeful Spirit vẫn ko
thỏa mãn.

Motred đã trốn thoát. Đó là chuyện duy nhất cô quan tâm. Mortred vẫn còn sống,
vi thế Shadelzare lại tiếp tục truy bắt. Cô đã bỏ lại tất cả lính sau lưng, ko
cần quan tâm đến bon họ, và bắt đầu cuộc truy sát ngay từ lúc cô nhận ra
Mortred bỏ chạy. Cô có thể cảm thấy Mortred, luôn luôn cảm nhận được Mortred.
Mortred còn sống nuôi dưỡng sự căm hòn trong VS và nỗi căm hờn này tiếp sức cho
cô. CĂM GHÉT MOTRED. Motred phải chết.

Chàng pháp sư trẻ vẫn đi theo cô. Cô ko biết vì sao, nhưng chàng ta đã bắt kịp
cô và nằng nặc đòi đi theo.

"Chúng ta phải dừng lại ở đây thôi" anh chàng thở phì phò. "Cô
sẽ chết vì kiệt sức thôi"

Chết thì có nghĩa gì chứ. Chỉ có Mortred, Shandelzare thốt.

"Chúng ta phải dùng thôi. Chúng ta sẽ ngủ ở đây, và dậy lúc bình minh truy
đuổi tiếp. Mortred cũng phải dừng giống vậy thôi."

Ko, nó sẽ ko bao giờ dừng. Nó sẽ reo rắc kinh hoàng khắp nơi, tiếp tục giết
chóc, tàn sát cho tới khi tôi đích thân giết nó. Do dự, Shandelzare đồng ý với
gợi ý của Lial.

Trong khi ăn lương khô Lial mang theo bên mình, chàng ta đột ngột hỏi, "Vì
sao cô lại quyết giết cô ta như vậy?"

"Nó giết tôi." Shandelzare tra lời. Người pháp sư biết thế. Ai cũng
biết.

"Dù sao thì tôi cũng vẫn ko hiểu. Đây còn quá trả thù, cô sẵn sàng mạng
đổi mạng với cô ấy"

"Tôi đã thề với Elune. Tôi chỉ có 1 lý do để sống, và đó là để giết
Mortred."

"Vậy cô sẽ làm gì sau khi giết được Mortred?"

Shandelzare nhún vai. Cô nàng chẳng bao giờ nghĩ tới chuyện đó, và cũng chẳng
bao giờ quan tâm. Cô sẽ nghĩ về chuyện đó sau, sau khi Mortred chết.

"Anh ko muốn em chết" chàng druid trẻ ngập ngừng nói sau 1 thoáng im
lặng. Cả 2 ko nói gì nữa và chỉ lẳng lặng ngủ.

***
Rylai quay lại doanh trại, trái tim như chết lặng khi cô biết Marc
Silversprings, trung úy chỉ huy nhóm lính tuần tra đã hi sinh dũng cảm. Chỉ 1
báo cáo lạnh lùng "nguyên nhân chết có thể do 1 phép thuật lạ"

Rylai đã mất hầu hết sự lạc quan và khí lực cô từng có kể từ lần cuối cùng cô
rời trại. Cô ko còn trả lời sự tham hỏi của Sena hay Beazel (mấy người bán vũ
khí trong dota và chỉ lạnh lùng lướt qua mặt những người lính khác.

Lina đã chết, ko ai có thể ngờ được. Người chỉ huy dày dạn kinh nghiệm, chiến
binh hủy diệt của lửa lại chết vì lửa. Hình như cô ta chết giữa trận chiến vì 1
tên người xương bắn ra lửa. Những mũi tên lửa vẫn cháy rừng rực ngay trên lưng
Lina. Cô đã quên ko nói voi Lina về những mũi tên lửa đó. Thật quái lạ. Marc sẽ
nghĩ chuyện này là buồn cười nếu anh ta vẫn còn sống.

Khi Rylai đi về phòng cô suy nghĩ về tình trạng của mình hiện giờ. Đâu là vinh
quang, đâu là danh dự mà cô đến đây để tìm kiếm? Chuyện gì đã xảy ra với thiên
anh hùng ca cô đã từng mơ về? Những chàng hiệp sĩ oai dũng đâu hết rồi..?

Mở cử phòng, Crystal Maiden cảm thấy cái gì đó thiêu thiếu trong phòng. Nhưng
chỉ sau khi đóng của, cô mới nhận ra 1 con quỉ có cánh đang ung dung ngồi trên
giường cô.

Tập trung phép thuật đóng băng con quỉ đó, Rylai ko để ý rằng con quỉ cái đó ko
hề động 1 ngón tay trước luồng hàn băng kinh khiếp Rylai đẩy vào kẻ thủ.

Con quỉ bị tan biến ngay tức khắc...

"Bây giờ hi vọng cô đã thỏa mãn rồi chứ, chúng ta có thể nào nói chuyện vớii nhau 1 cách lịch sự mà cô ko phải khóa tôi vào 1 tảng băng như thế" 1 giọng nói lạnh lẽo cất
lên. Nữ yêu ngồi khoanh tay cạnh cửa sổ.

"Ta vừa giết ngươi demon!" Rylai chợt để ý đến cây rìu phép đang nằm
lăn lóc cạnh nữ quỉ. Manta Style của ta! Thật buồn cười nếu nổi giận với 1 con
quỉ vì sự ăn cắp vặt của chúng, Rylai nhắc nhở chính mình. "Ngươi muốn
gì"

"Ngươi nên chấm dứt việc gọi ta là quỉ, người đẹp ạ." Quỉ nữ thích
thú nói với 1 giọng nữ tính lạ lùng, "Hãy gọi ta là Akasha."

"Akasha, đó là 1 tên Elf, ko thích hợp cho 1 con quỉ như ngươi!"
Rylai chuẩn bị sẵn sàng 1 phép thuật nữa đề phòng quỉ nữ tấn công.

"Ta đã từng là elf, con người kia, và cô ko biết ta đau thế nào khi bị coi
là quỉ dữ như bây giờ," sinh vật có tên Akasha kia tỏ ra thật sự hối tiếc,
"Khi Lich King tóm lấy linh hồn của ta, đó là 1 sự hành hạ kinh khủng hơn
tất cả những gì cô có thể tưởng tượng."

"Ngươi định cám dỗ ta bằng lời ngọt ngào ư, quỉ dữ, nhưng ta ko mắc bẫy
đâu.
Những dối trá đó sẽ ko giúp ngươi thoát khỏi phép thuật của ta đâu!" Nó
muốn gì ở ta nhỉ?

"Ta... ko còn theo Lich King nữa, Rylai. Ta đã tìm cách thoát ra khỏi sự
gắn kế t với Lich King và vội vã chạy đến nơi duy nhất ta có thể đến... là ở
đây" Akasha dường như bật khóc, mặc dù tiếng nói the thé của quỉ nữ thật
khó mà nhận xét được.

"Nói đi" Rylai tò mò muốn biết thêm về sinh vật đáng thương kia.

"Là night elf, ta phải đến đây, nhưng ta biết đồng loại Elf sẽ giết chết
ta ngay khi gặp, nên ta đến với cô, Crystal Maiden."

"vì sao lại là ta, và làm sao ngươi biết đến ta?"

"Có 1 người lính tên Marc. Anh ta bị bắt sống và... tra tấn. Anh ta khai
về cô. Sau đó, khi ta thoát khỏi sự kiềm chế cửa Ner'zhul ta đã quyết định tìm
đến cô."

"Tại sao?"

"Cô ko giống những người khác ở đây. Cô chưa biết những bí mật đen tối của
Sentinel."

"Giờ ngươi vẫn còn dối tra sao, quỉ dữ."

"Ta nói sự thật, vì ta chẳng còn gì để mất cả."

"Bí mật ngươi nói là cái quái gi thế?"

"Lich King muốn hủy diệt The World Tree. Nếu hắn làm được, cả thế giới sẽ
bị hủy diệt. Hắn phải bị chặn lại. Phe Sentinel tuy nhiên lại bất chấp thủ
đoạn, sẵn sàng hi sinh MỌI THỨ để chặn hắn."

"Đây là chiến tranh" Nghe thật trống rỗng. Đó là câu Lina sẽ trả
lờii.

"Sentinel đang triệu tập 1 sinh vật cực kì độc ác. 1 vũ khí bí mật mà họ
ko biết là nó sẽ quay ngược lại tiêu diệt chính họ và cả thế giơ1i."

"Nói láo hay hơn đi đồ quỉ dữ, ta ko tin lời ngươi."

"Ngươi ko thấy sao, ngươi bị bao trùm bởi dối trá? Mọi người lừa gạt
ngươi, lợi dụng ngươi, điều khiển ngươi. Ngươi chỉ là 1 chiến binh có thể bị
quăng ra hi sinh bất kì lúc nào nhân danh chiến thắng. 1 chiến thắng bằng mọi
giá, ngay cả khi phải bỏ cả những ly tưởng ngươi chiến đấu để bảo vệ..."

"Nói láo, Akasha, nói láo!"

"...Nhưng ngươi vẫn đang bị chuyền qua chuyền lại giữa những người khác,
như 1 con chó nguy hiểm, phải bị điều khiển và hướng về phía kẻ thù, nhưng luôn
bị trông chừng để ngươi ko xao lãng nhiệm vụ được giao, nhiệm vụ giết, giết, và
giết."

"Chúng ta đang chiến đấu bảo vệ an ninh cho thế giới!"

"Vậy thì hãy chiến đấu vì nó! Tìm con quỉ mà ta nói đó và tiêu diệt nó
trước khi nó tiêu diệt ngươi!"

"Chỉ có 1 con quỉ ở đây và đó là ngươi!" Rylai sẵn sàng giết chết con
quỉ và chấm dứt màn hài kịch này.

"Làm ơn đi, cô phải tin tôi!" từng-là-người-elf Akasha thổn thức,
"Có 1 sinh vật ở dưới hầm tối, loài sinh vật của thù ghét. The Sentinel
nghĩ họ có thể điều khiển nó, nhưng họ ko thể. Nếu họ thả nó ra nó sẽ ko ngừng
phát triển to
lớn hơn cho tới khi nó hủy diệt cả thế giới để thỏa mãn khao khát của nó. Cô
phải chặn nó lại, cho tất cả chúng ta."
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://a3pro.yoo7.com
Lightdragon
Administrator
Administrator


Tổng số bài gửi : 141
Age : 25
Location : HCM
Registration date : 26/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: DotA Story (Vn)   Mon Mar 03, 2008 10:56 am

***


Ta đang ở đâu đây?
Raigor ko nhớ gì đã xảy ra sau khi Raigor đón nhận bàn tay của sinh vật ánh
sáng đó. Mình chết rồi sao?

"Chào Raigor. Ngươi vẫn còn sống." Sinh vật ánh sáng xuất hiện. Hòa
với ánh nắng chiếu qua cửa sổ hắn ko còn giống thần chết tí nào.

"Con quỉ đó! Lưỡi dao... hắn đã giết tôi!" Người ánh sáng này là ai
và hắn muốn gì với Raigor? Đêm đó chuyện gì đã xảy ra?

"Ko, nó chưa từng giết ngươi. Ngươi nghĩ hắn giết ngươi, nhưng hắn
ko."

"Nhưng ta chắc chắn.."

"U`, Balanar thích chơi những trò đùa với trí óc như vậy"

"Bala... cái gì?"

Raigor nhìn xung quanh phòng. Hắn đang nằm trên giường, 1 cái giuòng như những
cái giường khác của human. Căn phòng trống rỗng, có lẽ trước đây đã từng được
dùng để làm gì đó. Đây có lẽ đã từng là 1 căn nhà tranh, nhưng bây giờ giống y
như 1 căn phòng trong doanh trại. Ánh nắng chói chang ngoài cửa sổ.

"Ta là Bârathrum và ta đã cứu ngươi."

Raigor nhìn kĩ người đồng loại của mình. Bârathrum vẫn còn rất trẻ, ánh sáng
tinh khiết lấp lánh phát ra từ cái lồng đèn đung đưa trên tay. Giờ nhìn hắn
chẳng giống thần chết tí nào trong cái đêm hôm ấy.

"Chúng ta tìm thấy cái này trong rừng. Có lẽ nó thuộc về ngươi."
Barathrum vươn tay lấy 1 cái vòng cổ từ cái tủ gần đó. Viên ngọc trên vòng đeo
lấp lánh kì diệu.

Vòng cổ Mekansm của ta! "Ngươi lấy nó ở đâu thế?"

"Chúng tôi bao vây 1 con troll la người đánh rớt cái này. Hắn biến cóc đội
trưởng chỉ huy và nguyền sấm sét lên những tên khác, mở đường máu và trốn
thoát. Ta đã nghĩ cái vòng cổ này là của ngươi, vì tên troll có vẻ ko quen
thuộc cách sử dụng nó."

Chó chết. Rhasta đã coi mình sử dụng cả trăm lần. Trong đêm đó hắn đã chôm lấy
bảo vật hộ mạng và chuồn mất. Khốn nạn!

"Nó là của ngươi vậy, Earthshaker?"

Raigor vơ lấy chiếc vòng và đeo vào cổ. Bạn bè, hắn gọi ta như thế, vậy hóa ra
hắn lừa ta từ đầu đến giờ, hắn gọi ta như vậy để ta tin tưởng hắn, để rồii phản
bội ta!

"Đồng đội đã bỏ rơi ngươi, Raigor. Giờ chỉ còn 1 con đường."

Trả thù! Raigor cảm thấy nỗi hận dâng lên trong tim.

"Chỉ có 1 người có thể giúp ngươi trả thù bọn phản bội ấy."

"Ai?"

"The lich King."

"Gì cơ? Đây mà là lựa chọn à? Ta thà chết còn hơn đi theo Nerzhul."

"Mạng sống của ngươi ko còn là của ngươi nũa rồi, Raigor. Ngươi đã chấp
nhận bản hiệp ứoc khi ngươi nắm lấy tay ta, Earthshaker."

"Ta ko chiến đấu cho kẻ ác."

"Vậy thì đi đi, Raigor, nếu đó là điều ngươi nghĩ. Đôi khi ngươi phải chọn
giữa 2 kẻ ác. Trong trường hơp này, Scourge chỉ là 1 cái ác nhỏ bé hơn rất
nhiều, nhưng ngươi đã muốn vậy thì thôi. Nhưng truớc khi đi, ta tặng ngươi món
quà này." Bârathrum lấy 1 cái mũ trụ trên bàn. Chiếc mũ trụ màu xanh dương
bóng loáng và những bùa chú khắc tỉ mỉ xung quanh. Chiếc mũ phát ra pháp thuật.

Raigor nhìn nghi ngờ

"Đội nó vào, đây là ki vật để nhớ tới Tộc Spirithoof."

Raigor choáng váng. Câu nói này là 1 trong những lời yêu cầu thiêng liêng nhất
mà 1 tauren có thể nói ra. Raigor nhận lấy và đội lên đầu. Từ từ, hắn xoay lưng
bước thẳng ra cửa.

Bên ngoài đoàn đoàn lũ lũ Scourge đang đứng đợi hắn. Ghouls và necromancers nhìn chằm chằm vào hắn, có
vẻ bất ngờ hơn là thù địch. Tuy nhiên cái thu hút sự chú ý của Tauren lại là 1
con quỉ đứng giữa chúng, con quỉ cũng đang tò mò nhìn hắn và cả 2 lờ mờ nhận ra
nhau. Con quỉ đã săn lùng
Raigor như hình với bóng và bắt hắn phải phản bội lời thề đồng minh.

Raigor cảm thấy nỗi căm ghét chạy rần rật trong mạch máu. Ko biết có phải vì sự
xuất hiện của tên quỉ kia, hay do chiếc mũ trụ hắn đội, hay do tất cả mọi thứ
hắn đã phải chịu đựng, Raigor thấy chỉ 1 lựa chọn. Tên quỉ kia phải chết để trả
giá!

Sức mạnh cuồn cuộn chảy trong đôi tay của người chiến binh tauren và cây cột tổ
được giơ lên cao, giáng thẳng xuống đất tao thành 1 đường sóng hủy diệt thẳng
vào ngực tên quỉ, xô hắn ngã xuống đất choáng váng. Trước sự điên cuồng này,
The Scourge nhanh chóng tỉnh lại sau cơn bàng hoàng và vội vã tập trung, kiếm
và gậy giơ cao bao lấy Raigor, tấn công anh với những tiếng gào khát máu xé
tai, nhưng Raigor ko quan tâm. Đây, đây chính là chiến trường thật sự, và sự
háo hức điên cuồng được nếm mùi máu của đối phương chiếm lĩnh hoàn toàn suy
nghĩ của Raigor. Theo vết nứt trên đất mới được mở do chiêu hủy diệt lúc nãy,
Raigor lao thẳng đến bên tên quỉ vẫn còn choáng váng đứng lên, mặc cho những
vết chém tua tủa xé rách thịt da của Raigor. Raigor lại bồi thêm 1 cú đập cực
mạnh vào hắn, xô té hắn xuống đất 1 lần nữa.

"Ko mạnh gì lắm khi ko trốn chui lủi trong đêm, phải ko?" Raigor cười
điên cuồng, 1 giọng cười sắc nhọn, kinh hoàng.

GIẾT HẮN! Lời ai văng vẳng trong đầu hắn, đây là tiếng của Bârathrum hay của lí
trí hắn? Hay là của Lich King đang truyền đến theo những lời nguyền thần bí?

Raigor ko quan tâm và trong tiếng cừơi điên cuồng hắn dồn tất cả sức mạnh có
thể có giáng thẳng cây cột tổ vào mặt Balanar. ẦM! ẦM! ẦM! cả mặt đất rung
chuyển như cả trái đất đang nứt ra, vô số đường nứt tua tủa như nuốt chửng tất
cả binh đoàn Scourge cùng vời những luồng kình khí va đập liên tục giữa hàng
vạn hàng vạn kẻ thù đang kêu thét khủng khiếp xung quanh. Chàng Earthshaker lại
nện cây cột tổ 1 lần cuối trong tiếng hét thất thanh của Balanar trước khi biến
thành cát bụi.

Ngươi là của ta, phải ko Raigor?

Tôi thuộc về ngài, Nerzhul.






Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://a3pro.yoo7.com
Lightdragon
Administrator
Administrator


Tổng số bài gửi : 141
Age : 25
Location : HCM
Registration date : 26/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: DotA Story (Vn)   Mon Mar 03, 2008 10:58 am

còn típ
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://a3pro.yoo7.com
blackphoenix^^
Moderator
Moderator


Tổng số bài gửi : 303
Age : 25
Location : FIRE.......!!!
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: DotA Story (Vn)   Mon Mar 03, 2008 8:50 pm

quá hay dc đo1

_________________


NOBODY CAN DEFEAT HIM..............!!!!!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Illusion Creator
Trứng Gà
Trứng Gà


Tổng số bài gửi : 5
Registration date : 02/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: DotA Story (Vn)   Mon Mar 03, 2008 10:37 pm

Hay nhỉ....Có điều Balanar chết hơi....nhảm. Ulti đâu móc ra, bụp bụp là tauren die rùi....
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Lightdragon
Administrator
Administrator


Tổng số bài gửi : 141
Age : 25
Location : HCM
Registration date : 26/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: DotA Story (Vn)   Tue Jul 08, 2008 9:48 am

Admin làm biếng wá, có mem nào rảnh dịch típ ra tiếng việt đi.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://a3pro.yoo7.com
Feeble-Inside
Moderator
Moderator


Tổng số bài gửi : 635
Age : 25
Registration date : 02/02/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: DotA Story (Vn)   Tue Jul 08, 2008 3:23 pm

Tui hok bik nó ở đâu muh dịch :-??

_________________
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: DotA Story (Vn)   Today at 9:16 am

Về Đầu Trang Go down
 
DotA Story (Vn)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» [Truyện dịch theo request] Ciel - The last autumn story>> update chap 1
» [Vietsub] Tae Yang - My Story
» [Truyện dich] Nein - 9th story >> chap 2
» [GTOP][fun-story] Cuộc tranh giành của BIG BANG -ai là người chiến thắng?

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
A3_Pro Forum :: Khu vực Dzui chơi :: Game-
Chuyển đến